Tên tác phẩm: Khổ mệnh tiểu bá vương
Tên gốc: 苦命小霸王
Tác giả: Phong Lộng 风弄
Webside: http://www.fengnong.net/bbs/index.php
Văn án: "Một cặp đôi dễ thuơng ~" (vâng, tác giả chỉ ghi ngắn gọn thế thôi ^^)
Tình trạng bản gốc: đến chương 9, hiện vẫn chưa hoàn thành ( có điều bộ này thật sự rất cute nên bạn vẫn cứ làm :"P, là 1 trong số những bộ đam mỹ bạn đọc đầu tiên đó :">)
Khổ mệnh tiểu bá vương - đệ nhất chươngTác giả: Phong Lộng
Người dịch: heiyelang
Trăng sáng treo cao, bầu trời không gợn bóng mây.
Thời tiết không tồi, còn gì bằng đi phiêu kỹ.
Sau khi ăn uống no say ở tửu lâu, Nam Thiên Bá – người được xưng là "Kim Lăng đệ nhất tiểu bá vương" dẫn theo tám người hầu cao lớn oai vệ rầm rộ bước tiến Bão Xuân Lâu - Kim Lăng đệ nhất đại kỹ viện, liền tựa như một tảng đá lớn ném vào ao đầm, khiến cho cả vùng oanh động.
"Nam thiếu gia? Ma ma, Nam thiếu gia đến a~!"
"Ôi chao, Nam thiếu gia đến rồi ư!" Vị tú bà mặt mày sắc sảo lập tức tươi cười chạy lên tiếp đón, một bên nhanh nhẹn sai người rót trà hầu hạ, một bên thì ngửa đầu hướng lầu thượng vồn vã gọi, "Người tới, các cô nương đều xuống đây, Nam thiếu gia đến rồi!"
Đây chính là đệ nhất đại thượng khách của Bão Xuân Lâu. Tuy rằng chỉ vừa mười sáu tuổi, thế nhưng sau lần đầu nếm qua tư vị của cô nương ở kỹ viện này hồi đầu xuân, về sau ngày ngày đều thấy mặt, hiện nay đã là lão thủ trong chốn phong nguyệt.
"Tới đây~!" Âm thanh du dương từ trên lầu các tứ phương tám hướng truyền đến.
Rèm cửa một vén, các cô nương nùng trang diễm lệ tựa như đàn bướm kéo đến vây quanh Nam Thiên Bá.
"Nam thiếu gia~, ngươi lần trước nói tặng ta một cây trâm châu hoa phỉ thủy, sao vẫn không thấy bóng dáng a?"
"Không thành vấn đề, ta viết cho ngươi mẩu giấy nhắn, ngươi cứ đến nhà tìm cha ta ấy."
"Ai nha ta không chịu, Nam thiếu gia chỉ nhớ đến chị Tiểu Cúc, còn vòng cổ trân châu của người ta đâu~?"
"Ngoan nào đừng ồn, ta cũng viết cho ngươi mẩu giấy, đến nhà tìm cha ta đi."
"Nam thiếu gia không được thiên vị nha, còn có ta ……"
"Ta cũng muốn ……"
Bị vây quanh bởi oanh thanh yến ngữ, Nam Thiên Bá vừa sờ sờ bàn tay bé nhỏ bên này, vừa vuốt ve khuôn mặt nõn nà bên kia, đang lúc cao hứng hưởng thụ, ngẩng đầu nhìn lên, bất chợt bị tờ bố cáo dán trên tường thu hút tầm mắt, ánh mắt hắn liền trợn to, lập tức gọi tú bà tới, "Chu ma ma, các ngươi Bão Xuân Lâu hôm nay có cô nương mới đến à?"
"Đúng vậy, Nam thiếu gia."
"Có xinh đẹp không?"
"Đương nhiên xinh đẹp, tên là Tiểu Nhu, thật sự ôn nhu như nước ……"
"Tốt lắm, xinh đẹp là được rồi." Nam Thiên Bá phóng khoáng phất tay, mê say nói, "Hôm nay ta chọn nàng."
"Nam thiếu gia thật là ánh mắt tinh tường, bất quá đây là tân cô nương, về phía tiền thưởng ……"
"Cần bao nhiêu ngươi cứ việc ra giá, ta viết tờ giấy, ngươi cứ đến nhà hỏi cha ta."
"Đa tạ Nam thiếu gia! Đa tạ Nam thiếu gia!" Tú bà mặt mày hớn hở, thiếu gia này trước giờ ra tay hào phóng, lần này lại có thể kiếm thêm một khoản, vội vàng đem các cô nương đang bất mãn vây quanh Nam Thiên Bá đuổi đi, "Ngoan, ngoan nào, các nữ hài đều đi xuống, đêm nay Nam thiếu gia là của Tiểu Nhu muội muội." Tú bà đưa Nam Thiên Bá vào phòng, "Tiểu Nhu, ngươi xem ma ma đối xử với ngươi tốt biết bao, vị Nam thiếu gia này vừa trẻ tuổi vừa anh tuấn, ôn nhu lại hào phóng ……"
==========
Nguyệt sắc ưu mỹ, bóng cây động lòng người.
Ngày lành như vậy, hẳn là nên đi phiêu kỹ.
Hạ Minh Thư ngày đầu đến Kim Lăng, thừa dịp phụ thân hôm nay được thỉnh ra ngoài, liền nhân cơ hội đi thưởng thức một chút nhu tình phong vị địa phương. Phụ thân chân trước xuất môn, hắn chân sau liền chuồn ra, thẳng hướng nơi đã sớm hỏi thăm - Kim Lăng đệ nhất kỹ viện Bão Xuân Lâu.
"Ma ma, gọi cô nương đẹp nhất của các ngươi ra đây."
Vừa vào cửa, hắn đã lấy ra một thỏi trọng bạc thảy lên mặt bàn, ánh sáng bạc trắng rực làm mê mẩn cả đám người xem.
A, vị tiểu công tử này nhìn trẻ tuổi, nhã nhặn phóng khoáng, tuấn mỹ thanh tao, không ngờ cũng là lão thủ trong giới phong nguyệt, hơn nữa lại ra tay hào phóng như thế.
Cơ hồ ngay khi thỏi bạc ròng rơi xuống mặt bàn, tú bà cùng các vị cô nương vẫn chưa tìm được khách nhân trong đêm nay liền tựa như ong gặp hoa bu đến.
"Công tử hảo, ta gọi là Tiểu Cúc."
"Xin hỏi đại danh của công tử, hào phóng rộng lượng như thế, thật khó thấy trong thành Kim Lăng này~."
"Ta họ Hạ ……"
"Nguyên lai Hạ công tử, quả thật là mỹ nam tử, ta gọi Thu Nguyệt, rót cho công tử một ly rượu nhé~?"
Hạ Minh Thư tả ủng hữu ôm, hôn xong cô nương bên phải lại thân cô nương bên trái, đang lúc cao hứng hưởng thụ, ngẩng đầu nhìn lên, chân mày khẽ nhíu, "Ma ma?"
"Đây đây, công tử có gì phân phó?" Tú bà vội vàng tiến đến, cười đến nỗi mi mắt nheo lại thành một đường chỉ, "Có phải xem trúng vị cô nương nào không?"
"Tiểu Nhu ghi trên đó là tân cô nương mới đến của xuân lâu các ngươi? Xinh đẹp không?"
"Đương nhiên xinh đẹp, có điều …… Tiểu Nhu tối nay đã có khách nhân rồi."
"Ngươi đi nói với vị khách nhân kia, đêm nay trước nhường ta một lần, ngân phiếu ta gấp bội đền cho hắn."
Sắc mặt của tú bà bất chợt thay đổi, "Ôi, công tử~, chúng ta nơi này còn có biết bao vị cô nương xinh đẹp. Nói thật, nếu là vị nào khác cũng không thành vấn đề, còn vị khách nhân này, chính là Kim Lăng đệ nhất tiểu bá vương, công tử không nên dây vào hắn."
"Ô?" Hạ Minh Thư cười lạnh.
Dựa vào đại danh Hạ gia của hắn trên giang hồ, quả thật chưa từng gặp qua người nào không sợ chết dám cùng hắn tranh giành cô nương.
==========
Tại lầu 3 Bão Xuân Lâu, trong phòng của tân đầu bài Tiểu Nhu cô nương.
Nam Thiên Bá dịu dàng vuốt ve bầu ngực mềm mại của Tiểu Nhu, nói vài lời ôn tồn, ngay lúc định thoát y – thượng giường - tắt đèn, không ngờ y phục chưa thoát đèn chưa tắt, một gã ôn dịch làm mất hứng đã đẩy cửa nghênh ngang tiến vào, dọa đến Tiểu Nhu đang cởi cúc áo kinh hãi kêu lên một tiếng, rúc vào góc giường.
"Tiểu Nhu cô nương đừng sợ, bổn công tử họ Hạ danh Minh Thư, đêm nay chính vì cô nương mà đến. Ừm, ma ma nói thật không ngoa, cô nương quả nhiên rất xinh đẹp." Vị khách không mời mà đến hoàn toàn xem Nam Thiên Bá như vô hình, ánh mắt chăm chú đánh giá Tiểu Nhu.
Còn Nam Thiên Bá thì ở một bên hoài nghi đánh giá gã tiểu tử không sợ chết trước mắt.
Cùng chính mình xêm xêm nhau, chừng mười lăm, mười sáu tuổi, bộ dạng cũng ra hình người, có thể nói là mỹ nam, thế nhưng lại là thằng ngốc?
"Tiểu tử, muốn chết à?" Nam Thiên Bá từ mép giường nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn Hạ Minh Thư, "Tiểu Nhu đêm nay là của ta! Ta xem ngươi tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, lập tức dập đầu tạ tội với bổn thiếu gia sau đó xéo ra ngoài, không được phá rối hảo sự của bổn thiếu gia."
Ha ha, gã tiểu tử nhà quê này.
Hạ Minh Thư lạnh lùng quan sát Nam Thiên Bá.
Khuôn mặt kháu khỉnh dễ nhìn, có điều ngu ngơ ngốc nghếch, bộ dáng lại vênh váo hung hăng, vừa nhìn là biết chắc hẳn nhi tử của lão phú hộ nhà quê nào đó, thế mà cũng dám nói năng thô lỗ với Hạ công tử danh chấn võ lâm như hắn?
Hắn Hạ gia ở võ lâm giang hồ tiếng tăm lẫy lừng, hành tẩu thiên hạ, ai nhìn thấy hắn mà không nói tiếng cửu ngưỡng đại danh …… tuy rằng họ ngưỡng mộ là ngưỡng mộ danh tiếng của nội nội hoặc là của phụ thân hắn.
"Tiểu tử, ta nói ngươi biết, Tiểu Nhu đêm nay nguyên bản là của ngươi, bất quá bản công tử đã đến đây thì nàng hiện tại chính là của ta. Ta xem ngươi tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, cũng không cần ngươi dập đầu tạ tội, ngươi lập tức xéo ra ngoài cho bản công tử, đêm mai lại đến." Hạ Minh Thư lấy cây quạt ra quạt nhẹ, cực kỳ có phong độ đem những lời Nam Thiên Bá vừa nói giản lược sửa chữa, rồi trả lại cho hắn.
Nam Thiên Bá vừa nghe, thiếu chút suyễn khí.
Thế cũng được à?
Trong thành Kim Lăng, từ trước đến nay chỉ có hắn khi dễ người ta, hôm nay từ cái xó nào chạy ra một đứa tiểu hỗn đản, thế nhưng dám sờ mông hổ?
"Ngươi ngươi ngươi. . . . . . Hảo tiểu tử, cư nhiên dám giành cô nương với bổn thiếu gia? Người tới a! Quăng tiểu tử này ra ngoài cho ta, rồi đánh cho hắn một trận!"
Nam Thiên Bá rống to một tiếng, bên ngoài tám gã người hầu hùng dũng hiên ngang lập tức xông vào, vén cao tay áo, hung hăng nhào vào Hạ Minh Thư.
Còn chưa đến được trước mặt hắn, rầm rầm rầm …… Tám gã người hầu ngưu cao mã đại, toàn bộ bất động nằm trên mặt đất.
Á? Đây là loại võ công gì thế?
Nam Thiên Bá trừng to mắt nhìn, thiếu điều lòi cả tròng ra, liền chạy đến phía trước xem, quả nhiên, toàn bộ tám người đều đã đổ xuống, động cũng không động.
Hạ Minh Thư dương dương tự đắc nói, "Đây là điểm huyệt thần công của Hạ gia ta, ngươi hiện tại ngoan ngoãn cút ra ngoài, bản công tử liền đại nhân đại lượng tha cho ngươi."
"Đồ vô dụng!" Nam Thiên Bá hung hăng đá một cước lên thân thể đám người hầu. Hắn từ nhỏ đến lớn được phụ thân sủng ái như châu như ngọc, cho tới bây giờ vẫn chưa bị thua thiệt như vậy, tức giận đến nổi trận lôi đình, "Biết chút võ công có gì hay ho? Tiểu tử, ta cảnh cáo ngươi, ta chính là Kim Lăng đệ nhất tiểu bá vương Nam Thiên Bá, ngươi nếu chọc giận ta, ta bảo đảm ngươi về sau không sống khá giả."
"Kim Lăng đệ nhất tiểu bá vương thì có gì hay ho, bổn thiếu gia là võ lâm đệ nhất đại bá vương Hạ Minh Thư, ngươi nếu đắc tội ta, đảm bảo ngươi từ nay về sau đều sống trong thống khổ."
"Ngươi muốn ăn đập!" Nam Thiên Bá lửa giận sôi trào, vén ống tay áo xông lên.
Hạ Minh Thư cười khinh, không thèm tránh né, chỉ bằng một tay đã bấu chặt lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng một siết.
"A a a a a!" Nam Thiên Bá tức khắc kêu thảm thiết.
Tính khí hắn trước giờ bất hảo, dù tay bị thua thiệt, ngoài miệng cũng không bằng lòng chịu thua, rống to mắng, "Ngươi này cái đồ hỗn trướng chết tiệt, mặt mày ẻo lả cũng dám cùng gia gia ta giành cô nương?"
Hạ Minh Thư từ nhỏ được nãi nãi sủng ái đến vô pháp vô thiên, luôn được người khác tâng bốc nịnh nọt, trừ bỏ lúc ở trước mặt lão cha có chút kiêng dè, còn lại thời điểm khác đều càn quấy buông thả đến khó bảo, đâu có bị ai mắng thẳng vào mặt như vầy, tức khắc giận tái người, "Tiểu tử nhà quê ngươi nói cái gì?"
Bàn tay giơ lên, một bạt tai liền tát thẳng vào mặt Nam Thiên Bá.
Bốp!
Một bên má của hắn phút chốc sưng vù lên.
Nam Thiên Bá bị đánh cho cái lỗ tai ong ong, một trận đầu choáng mắt hoa, hồi lâu sao Kim trên đầu tan hơn phân nửa, lại nghe Hạ Minh Thư hỏi, "Xem ngươi còn dám mắng không?"
"Ẻo lả! Tiểu tạp chủng!"
Hạ Minh Thư phát cáu, tát vào mặt Nam Thiên Bá thêm hai bạt tai rồi đẩy hắn té xuống mặt đất, dùng chân đạp bừa. Nam Thiên Bá bị hắn đạp liền hai ba cước, khắp người một trận đau nhức.
Hắn vất vả né tránh trên nền đất, vừa mới trở mình định trốn vào gầm giường, trên mông lại bất chợt một trận đau nhức, nguyên lai đã bị Hạ Minh Thư gắt gao đạp lên.
"Nói, còn dám mắng không?" Hạ Minh Thư một cước giẫm lên mông hắn, nhìn xuống hỏi.
Nam Thiên Bá do dự một hồi, sức ép trên mông bất chợt tăng mạnh,khiến hắn càng thêm đau đớn.
Hắn từ nhỏ đến giờ đâu có bị người khác đánh qua như vậy, đau đến nước mắt ràn rụa, khóc lớn, "Không mắng! Không mắng! Ngươi mau buông ra."
"Tiểu Nhu là của ai?"
"Của ngươi! Là của ngươi!"
"Ai là đứa ẻo lả, tiểu tạp chủng?"
"Là …… là …… "
Lực đạo trên mông lại hung hăng đạp xuống.
Nam Thiên Bá hét to, "Là ta! Là ta! Như thế được chưa?"
Hạ Minh Thư lúc này mới cảm thấy hả giận, liền buông chân ra.
Nam Thiên Bá vừa xoa mông vừa đứng dậy, nước mắt rơi đầy mặt, khuôn mặt vốn trước giờ ương ngạnh hiện tại tựa như lúa mì bị sương đánh qua, suy sụp hẳn lên. Hắn oán hận trừng mắt liếc nhìn Hạ Minh Thư, lại bị nhãn thần kiêu ngạo hung ác của hắn một quét, dọa đến nhảy dựng. Lo sợ bàn tọa của chính mình lại chịu chà đạp, đành phải nhẫn nhịn không lên tiếng, cũng không để ý tới đám người hầu nằm ngổn ngang trên mặt đất, khập khiễng bước ra cửa.
Hạ Minh Thư này võ lâm đại bá vương giáo huấn xong Kim Lăng tiểu bá vương, trong lòng vô cùng thống khoái, lại nhớ đến Tiểu Nhu cô nương mỹ lệ động lòng người, bất chợt lộ ra nụ cười say đắm, liền bước đến trước giường, ló đầu vào rèm che, cười nói, "Tiểu Nhu cô nương đừng sợ, bản công tử trước giờ dịu dàng chu đáo, nổi danh là lãng tử phong lưu ôn nhã, đến đây, cho ta sờ thử khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nương, xem xem nó có mịn màng như ta nghĩ không." Vừa dứt lời, hắn liền giơ tay ra muốn vuốt ve mặt của Tiểu Nhu.
Đầu ngón tay còn chưa đụng đến làn da của nàng, một giọng nói thân thuộc bất thình lình vang lên, "Hạ Minh Thư ngươi cái đồ tiểu tử hỗn trướng, lập tức ló đầu ra cho ta! Nếu để lão tử tìm được, xem xem lão tử có lột da ngươi không!"
Giọng nói đầy khí phách và hùng hồn, phút chốc tựa như từ bốn phương tám hướng truyền đến, nghe cũng không biết người nói rốt cuộc đang ở chỗ nào.
Hạ Minh Thư cả người chấn động, tựa như chuột con bỗng nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu, từ trên giường nhảy dựng lên, "Thảm, thảm rồi, cha cư nhiên lại tìm đến đây. Lần này bà nội không ở Kim Lăng, không ai tới cứu ta, ngàn vạn lần không thể bị cha tìm ra."
Tay chân hắn luống cuống, một bên gấp gáp tìm kiếm đôi hài vừa vất ngang bên giường, bên khác lại khẩn trương căn dặn Tiểu Nhu hiện vẫn chưa định thần lại, "Người kia là cha ta, võ công cao cường phi thường hung ác, cô nương ngoan ngoãn ở đây, nhưng ngàn vạn lần đừng có lên tiếng, chờ ta qua được cửa ải này, về sau quay lại tạ ơn cô nương."
Lời còn chưa dứt, dưới lầu đã có người hô hoán ầm ĩ, ngửa họng kêu to, "Ở lầu ba! Ở lầu ba! Trong phòng Tiểu Nhu cô nương ở lầu ba có đứa vương bát đản gọi là Hạ Minh Thư!"
Hạ Minh Thư vừa định rón rén chuồn êm, nghe thế liền tức khắc tựa như bị người điểm trúng tử huyệt, sắc mặt xám ngoét.
Tiếng rống đáng sợ theo âm thanh mách lẻo tìm tới, phun ở bên tai, "Tiểu hỗn đản! Lão tử tìm được ngươi rồi!"
Lỗ tai một trận kịch đau.
"A a! Cha!"
"Tiểu hỗn đản! Lão tử còn chưa ăn xong một nửa tiệc cỗ, ngươi đã chạy đi kỹ viện? Hôm nay bà nội ngươi không có mặt, xem xem lão tử giáo huấn ngươi ra sao!"
"Cha, ngươi hãy nghe ta nói, a a a a! Cái lỗ tai của ta …… " Hạ Minh Thư một lời ngụy biện cũng chưa kịp nói đã bị nhéo chặt tai lôi ra ngoài.
Hắn lúc vào oai phong lẫm liệt bao nhiêu thì lúc xuất môn tôn nghiêm mất hết bấy nhiêu, một bụng lửa giận không dám phát tiết với phụ thân đều tính sổ lên đầu tiểu tử nhà quê nọ.
Hừ! Họ Nam kia, thù giữa hai ta lớn rồi đây!
Chờ xem!